Ở đâu đó nói rằng, mỗi dịp trăng rằm là khi người ta dễ bực dọc, cãi lộn và buồn bã. Tôi cũng vậy. Cảm thấy buồn buồn và u ám kì lạ. Lấy ảnh ra edit. Tìm đúng bộ ảnh chụp ở Viện Nhi vài ngày trước, vào dịp người ta tổ chức ăn Tết Trung Thu sớm cho các bé ở đó. Cảm giác u uất như được cộng hưởng lên …
Gần một năm qua, tôi đến đó, khoa Ung Bướu, tổng cộng 3 lần. Nhưng chẳng lần nào gặp được một gương mặt quen quen. Ở đấy toàn những em bé, từ sơ sinh đến một vài tuổi, mắc những căn bệnh hiểm nghèo. Lúc đó tôi chợt nghĩ tới một điều, và đã không dám nghĩ tiếp nữa …
Ở giữa khoa, trong khi các em — đứa ngủ, đứa khóc, đứa bị tiêm thuốc trong phòng, thì “các cụ” ở ngoài đang ăn mặc đẹp đẽ, các cô gái áo dài xanh đỏ, thay nhau phát biểu ý kiến, đài báo quay phim các kiểu … Được giải phóng khỏi nhiệm vụ chụp ảnh “lưu niệm” như các lần trước, tôi đi loanh quanh các phòng và bấm máy tùy hứng. Gọi là tùy hứng, nhưng trừ đoạn sau khi tôi đi xuống dưới tầng một đi lang thang chụp ảnh khắp nơi, thì những bức ảnh đó, giờ xem lại thấy hầu hết như đã bị ám ảnh bởi cảm giác đó. Không lộ thiên nhưng nặng nề khi liên tưởng đến một số photo essay được xem gần đây (của người khác).
Biết nói thế nào nhỉ. Gần đây tôi được xem quá nhiều những phóng sự ảnh về những em bé tàn tật và những chủ đề “nóng” tương tự. Những góc chụp hiểm (chủ yếu với ống góc rộng, từ trên xuống hay từ dưới lên), những con người đầu to chân tay bé, nghẹo bên nọ cong bên kia, những ánh mắt đờ đẫn vô hồn, v.v. Ấn tượng! Kinh dị! Vâng đúng rồi. Nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác không thoải mái chút nào, đôi lúc còn thấy kinh tởm. Còn nặng nề hơn cả việc xem những bức ảnh về những người nghèo khó tàn tật đi ăn xin trên đường. Không phải vì tôi kinh sợ đối tượng, chủ thể tàn tật của bức ảnh, không phải tôi không thấy thương xót cho họ. Nhưng tôi thấy sợ trong vai trò của một người cầm máy. Nói nhẹ thì là một sự cưỡng ép người xem, như là chọn một bộ phim kinh dị rẻ tiền, rồi túm gáy người xem gí mặt họ vào đó — đấy, xem đi, ghê chưa, nhân đạo chưa, đáng thương xót không, ngươi thấy ngươi tội lỗi không, thấy ta cao cả chưa, v.v. Nói nặng hơn thì là một cái gì đó như là “bóc lột”, “đào mỏ” của người chụp ảnh trên trên sự bất hạnh của chủ thể. Với một khung cảnh, một đối tượng như thế, chưa nói đến máy móc xịn, chưa nói đến kỹ thuật cao, chỉ cần biết bấm máy một chút là đã đủ gây tiếng vang rồi. Còn khi máy móc xịn hơn, kỹ thuật cao hơn, thì người ta thích nhấn mạnh vào khía cạnh “kinh dị” của đề tài (vốn đã kinh dị) để có tiếng vang còn lớn hơn nữa. WTF!
Trở lại với lần đi chụp này. Tôi đã chụp ảnh “tự nhiên” nhất, nhưng có lẽ chính vì để tự nhiên nên nó đã bị ám một cái cảm giác u ám, tuy mơ hồ và không chắc chắn. Tôi đã chụp đúng như mình cảm, nhưng tôi có vô tình phóng đại nó theo cảm giác? Tôi nghĩ là không, vì bản thân họ, ở những nơi đó, ai cũng mang vẻ buồn buồn rồi. Nhưng nếu chỉ như vậy thì liệu có đủ không? Dù sao đó cũng là một cái bẫy đáng sợ. Còn những người khác, khi rơi vào khung cảnh “sốc” hơn, lại thêm cám dỗ về quyền lực, về khả năng điều khiển tâm lý, cảm xúc của đám đông, thì quả là khó thoát. Chậc!
Thở dài phát … Chợt nhớ tới một cái quote:
We are not interested in the unusual, but in the usual seen unusually
Vậy thì tại sao lại ko thể có “in the unusual seen usually”?
Bạn không biết về ảnh nhưng xem ảnh đen trắng những cảnh này thấy u ám quá. Mà nhất là cái bản nhạc Hiếu chọn ấy, vào cái khung cảnh này nghe càng u uất hơn.
Thì nó là như thế mà …
E thật sự xúc động khi xem những bức ảnh anh chụp, những bức ảnh như ám ảnh em về ánh mắt trẻ con, về nỗi đau của những người làm cha làm mẹ khi con ốm đau. Ngay cả nhạc làm nền hay để màu đen trắng cũng rất thành công để truyền đạt điều anh muốn gửi vào trong ảnh.
Hôm nay cũng quá rằm rồi nên em cũng không bị u uất lắm khi xem xong :D Cảm ơn về những bức hình của anh nó khiến em nghĩ đôi khi mình cũng phải bước chậm lại 1 chút để ngắm nhìn lại những điều xung quanh mình.
Định không viết comment ..
Chào bác , nói thế này bác đừng giận , bộ ảnh sẽ có ý nghĩa hơn nếu không có những dòng được gọi là ” xúc cảm ” phía dưới . Bác cũng đạt được mục đích của mình rồi đấy . Bác quả thật là ” cao cả “
Quả thật là tôi không biết bộ ảnh sẽ “ý nghĩa” hay “không ý nghĩa” thêm, nhưng đó là cảm nhận tôi có khi chụp ảnh / xem ảnh nên chẳng cần phải giấu giếm. Cảm ơn bác đã chia sẻ “cảm xúc” của mình :-)
Phải nói là thế này ..
Không biết bác có tin hay không . Thật ra là tôi muốn ” thử ” bác một chút thôi , mong bác đừng giận . Tôi biết đó là cảm xúc thật của bác , và qua tất cả bộ ảnh lẫn âm nhạc mà bác đưa vào trong đó , tôi thật sự rất nể phục bác . Còn điều tôi muốn nói ở đây là chỗ : đúng là nhiều người nhờ những bức ảnh đại loại như thế này mà trở nên nổi tiếng , thậm chí còn có người cố tình dàn dựng để có thể chụp được những bức ảnh theo ý họ .. Nhưng điều tôi muốn nói với bác là ở chỗ , có thể họ có động cơ này , mục đích nọ , có thể xấu , có thể tốt , nhưng không có nghĩa là tất cả họ đều muốn nổi tiếng thành công trên sự đau khổ bất hạnh của kẻ khác . Tôi cũng biết chắc rằng điều này với một người như bác cũng thừa hiểu . Tôi thật sự là chỉ muốn tâm sự đôi điều với bác chứ không hề có thêm một ý nghĩ nào khác . Mong bác hiều :D
PS: Thực sự là tôi rất thích những bức ảnh của bác ! Mong một ngày được làm quen với bác , chúc bác luôn khỏe mạnh !