Lâu rồi không lãng đãng mùa thu lá vàng thương nhớ Hà Lội sương sớm long lanh cốm xanh mong manh hoa sữa. Đúng ra thì tôi chưa bao giờ thích / nhớ mùa thu Hà Nội, cùng lắm là mấy ngày cuối thu đầu đông. Ngày xưa tôi thích mùa đông hơn. Sang HL thì tôi chuyển sang thích mùa hè. Giờ mà nếu có chút lãng đãng hoài cổ thì chắc tôi sẽ nhớ về mùa đi chơi ở một nơi chậm hơn 6 tiếng đồng hồ chứ không nơi đây. Nhưng một người chụp ảnh thì không nên bỏ qua một mùa nào, đặc biệt là một mùa rất photogenic như mùa thu – nắng vàng nhẹ, lá rụng, không khí trong lành ^^
Update on 16/10/2008.
Có một bài thơ hay về mùa thu, mới đọc được từ blog của một người bạn. Tôi đã từng biết tới bài này nhưng lại không nhớ tên tác giả. Nay thì biết đó là của Nguyễn Việt Chiến, một nhà thơ + nhà báo mới bị kết án tù 2 năm vì tội “lạm dụng quyền tự do, dân chủ” — một thứ mà chỉ VN mới có. Không biết làm gì để bày tỏ sự ủng hộ và chia sẻ với anh, thôi thì quote lại bài thơ vậy!
Mùa thu không trở lại
— Nguyễn Việt ChiếnCô bé ấy có một lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mongEm ngủ rồi, em có dậy nữa không ?
Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
Mỏng manh quá lời yêu không đủ ấm
Những đam mê ngày ấy ngỡ xa rồiNỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
Em như cỏ, em làm ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
Em một mình đốt hết cả mùa thuỞ bên kia thành phố có sương mù
Ai hát đấy, ta buồn như cỏ dại
Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh…
Hiếu không thích mùa thu hử? Ngược với bạn. Bạn rất thích buổi sáng và buổi tối mùa thu. Nhìn ảnh Hiếu chụp thấy Hà Lội cổ kính và bình yên thế :D
Ko thích chụp nó mới khách quan và đẹp đó Hà! :D